+ Trả lời Chủ đề
Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Lang thang xứ Sơn Nam

  1. #1
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,089
    Thanks
    1,049
    Thanked 3,371 Times in 1,078 Posts

    Lang thang xứ Sơn Nam

    10 thành viên tham gia với tổng quãng đường trong ngày 100km. Tiếp tục là câu chuyện về những ngôi làng... một câu chuyện với nhiều chi tiết thú vị
    Cảm ơn các anh chị em đã cùng đồng hành trong Cơn mưa tháng tư...
    Hẹn gặp ở chuyến đi tiếp theo...

  2. #2
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,089
    Thanks
    1,049
    Thanked 3,371 Times in 1,078 Posts
    Chia sẻ của chị Lưu Thiên Hương - thành viên mới tinh của diễn đàn về trải nghiệm lần đầu với eMông

    25 NĂM KHÔNG ĐẠP XE & 70KM
    Giờ này tuần trước đang chổng mông đạp xe.
    Tất cả bắt đầu từ một phút phởn chí của trung niên.
    Mấy tuần nồm ẩm ngồi nhà mốc người, trung niên chán nản lướt facebook, thấy bà chị Nguyễn Hương post ảnh đạp xe Bắc Ninh, chùa Bổ Đà… ngắm hoa gạo cùng eMông group. Lướt lướt thêm tý thấy có tour đạp xe làng cổ Hà Nội 100km.
    Bỗng dưng phởn lên, hỏi bà chị: Em đi với? Bà chị buông mỗi tiếng: Ok. Rồi lên eMông đăng ký luôn 2 suất trong 1 nốt nhạc.
    Cơn phởn đi qua, mới nhớ ra: Từ hồi hết cấp 3 là không đi xe đạp thường xuyên nữa. Trong hơn 25 năm ấy, đâu như có 2-3 lần đạp xe, khi đi du lịch, thuê cái xe đạp lòng vòng phố cổ nhỏ tý kiểu Hội An... Lần đạp xa nhất là sang Đông Anh, tầm 15 năm trước, với bọn phượt cuồng cẳng vì lâu không được đi xa, phẫn chí vứt xe máy mượn xe đạp leo lên đường đê, chắc hơn 20km cả đi cả về.
    Rồi nghiêm túc suy nghĩ xem 100km xe đạp thì như nào. Nhưng chả nghĩ được. Tặc lưỡi, toàn làng cổ mình đi rồi, gần tý, đạp ga xe máy 2 phát là đến nơi.
    Phét thế thôi, chứ thứ 7 trời mưa cả ngày, mừng như bắt được. Tự nghĩ sáng mai mở mắt mà trời mưa thì nhắn tin bùng tour thế nào với bà chị để khỏi bị ăn chửi.
    Nhưng chả biết ăn ở thế nào, mà 6am chủ nhật mở mắt trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu.
    Thế là lên đường, với cái xe mượn của con trai bà chị. Thằng ku ấy cao 1m75, hạ yên xuống hết cỡ mới chống được chân. Mấy người đi cùng bảo xe đạp 4.0 là phải nhảy xuống xe, chứ để yên thấp, đạp chùng chân thế dễ mỏi. Nhưng mà cái gióng xe của 1m75 cao quá, không nhảy xuống đứng được. Mà cũng quen với kiểu mini Tàu chống chân của 1/4 thế kỷ trước rồi.
    Nên kệ. Bắt đầu “tour de Làng cổ” theo kiểu đạp mini Tàu đi chợ. Chả sao, vẫn đạp nhoay nhoáy theo anh chị em. Đường đi cực thích. Len lỏi vào các kiểu đường làng, chui qua chợ quê, qua đình cổ, leo lên đê, vòng quanh bãi tha ma, ra cánh đồng…
    Nể nhất là bạn trưởng tour Linh Vu. Đánh võng đường làng, rẽ phải quẹo trái liên tục đến chóng mặt, làng nào cũng thấy giống làng nào. Mà bạn ấy cứ đi phăm phăm như ngõ nhà mình, chả cần Google map chỉ đường gì cả. Chỉ có một vài chỗ hơi nghi nghi mới thấy dừng xe rút điện thoại ra check lại. Lúc đầu mình cũng có tý hoang mang, nghĩ dại nếu lạc độ dăm cây số thì chả hiểu dư lào. Xe máy lạc chục cây là thường, nhìn nhau cười xòe phát là xong. Nhưng xe đạp thì chắc không cười được. Ấy thế mà bạn ấy đi không lạc phát nào. Quá giỏi.
    Đi hết buổi sáng, qua cầu ngói Bình Vọng, đình Đào Xá, làng Cựu… rồi đến chỗ ăn trưa. Vẫn chả thấy mệt. Có vài chỗ lên dốc mới nhìn cũng hơi hãi, vì lần đầu tiên trong đời đi xe đạp có số, chả biết chỉnh như nào. Bà chị sợ con em bị trôi dốc còn bảo mấy anh em đi cùng hướng dẫn, nhưng trung niên ngu lâu khó đào tạo, nghe loằng ngoằng chả hiểu gì, nên xua tay: Kệ, không leo dốc được thì xuống dắt. Ấy thế mà may, qua được hết các dốc, không phải dắt mét nào.
    Ăn trưa phè phỡn, bia bọt xong lại lên đường. Qua làng Ước Lễ không bán giò chả, về làng Bình Đà không còn pháo, lên đê ra cây trôi nghìn tuổi giữa cánh đồng. Đường đi cũng có đoạn khó khó, đường đất lổn nhổn, bùn lầy, gọi là thử thách tý, nhưng ngắn, chưa đầy 1km. Offroad hạng ruồi nên cũng qua ngon lành, chống chân vài lần, nhưng không ngã phát nào.
    Chơi chán, đến lúc bắt đầu đường về là thấy thấm mệt, tê chân, ê mông. Quẳng túi, chằng lên xe bà chị. Nhiều đoạn tình nguyện đi chốt đoàn. May là không bị tụt lại quá xa.
    Sắp đến chỗ rẽ vào Cự Đà, rồi đi tiếp làng Tó như kế hoạch, đang tự lên dây cót tinh thần, thì trưởng tour phóng lên thông báo: “Vì mải chơi, chụp ảnh, đã lố giờ, không kịp nữa. Về thôi. Để dành cho chuyến khác”. Nghe xong mừng quýnh không nói được lời nào, chỉ biết gật gật đầu như bổ củi.
    Rồi chia tay nhau ở đầu cầu Hà Đông. Kết thúc 1 ngày đạp gần 70km sau hơn 25 năm mới ngồi lại lên yên xe đạp. Cười nói, vẫy tay chào nhau mà chân run lẩy bẩy.
    Đã lâu lắm rồi chân mới lại xoắn quẩy đến thế. Nhưng sướng.
    Giờ thì đang nghĩ đến chuyện mua một cái xe đạp. Rồi cả tuần cứ lọ mọ vào eMông xem các post đạp xe Mù Căng Chải, Tà Sì Láng… mà xuýt xoa. Và đang nghĩ nếu như lại có một ngày phởn chí bất thình lình…


    https://www.facebook.com/huonglth

  3. The Following User Says Thank You to eMông For This Useful Post:

    Na chín (08-05-2021)

+ Trả lời Chủ đề

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình