+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 19

Chủ đề: Chế Tạo 2014: Chia sẻ cảm xúc - Góc cảm nhận thành viên

  1. #1
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts

    Chế Tạo 2014: Chia sẻ cảm xúc - Góc cảm nhận thành viên

    Chuyến đi đem lại nhiều trải nghiệm thú vị, cảm động và rất đáng nhớ đối với nhiều thành viên, cả cũ và mới. Tuy nhiên, phần thể hiện cảm xúc và chia sẻ của các bạn bị tản mạn trên các kênh cá nhân. Nay BQT tạo topic này để các bạn cùng gửi chia sẻ cảm nhận của bản thân về hành trình đi Chế Tạo hay những trải nghiệm, những câu chuyện với người dân bản địa. Hy vọng đây sẽ là nơi lưu lại tốt nhất những cảm xúc của các bạn.

  2. The Following User Says Thank You to eMông For This Useful Post:

    hung (10-09-2014)

  3. #2
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts
    Chia sẻ từ STT FB của bạn Trang Huyền:

    Chế Tạo - 35 km thử thách

    Đi bộ xuyên rừng trong một đêm trăng sáng, ngắm ánh trăng dát màu bạc lấp lánh lên đồi núi trập trùng. Cây lá trong đêm trăng không còn mang hình hài của cây lá, mà như hòa vào nhau tạo nên khối kỳ bí và tiếng suối không ngừng róc rách khiến khách bộ hành quên đôi chân mỏi để thảnh thơi đếm những ánh sao xa trên bầu trời. Tôi đang góp nhặt cho cuộc đời mình những trải nghiệm từ mỗi chuyến đi và Chế Tạo đã góp vào cuộc đời tôi một thử thách, vượt qua đó tôi có được những trải nghiệm thú vị.
    Có lẽ địa danh Mù Cang Chải rất quen thuộc với nhiều người nhưng Chế Tạo lại rất xa lạ, dù đây là một xã cách Mù Cang Chải chỉ 35km. 35km người ta có thể chỉ mất 1h đi xe máy, nhưng 35 km vào Chế Tạo phải mất 3h, nếu đi bộ khoảng thời gian này tăng gấp 4, 5 lần. Tôi đã mất hơn 12h để đi bộ vào Chế Tạo.
    Đôi chân vốn chỉ quen đi xe máy, thang máy lại có thể băng rừng, vượt suối. Tôi đã muốn bỏ cuộc ngay từ những km đầu tiên khi đôi chân mỏi đến rã rời, đau buốt. Những người dân tôi gặp trên đường chỉ một câu "Chế Tạo xa lắm! Đường khó đi lắm! Bà con ở đây cũng không đi bộ đâu". Đúng là đường vào Chế Tạo khó thật. Lúc thì đường dốc dựng đứng, lúc lại lầy lội bùn đất, lúc lại toàn đá... Trời thì lúc nắng như đổ lửa, lúc lại bất chợt đổ mưa ào ạt. Suốt cả cuộc hành trình, Chế Tạo đã trở thành đích đến của hạnh phúc và tiếng xe máy trở thành niềm hi vọng, chờ đợi, hi vọng trên chiếc xe máy ấy không có hàng hóa, không có người ngồi sau và chủ nhân của chiếc xe đủ tốt để cho tôi đi nhờ, dù chỉ là một đoạn đường rất ngắn, hay đơn giản là gửi họ chiếc ba lô nhờ mang giúp về Chế Tạo.
    Cũng may tôi không cô đơn trong cuộc hành trình của mình. Tôi có những người bạn đồng hành. Nếu không có họ cõ lẽ tôi sẽ không thể tới được Chế Tạo. Từ xa lạ, chúng tôi đã trở thành những người bạn khi cùng nhau đi trên con đường núi gập gềnh; cùng trò chuyện để quên đi đôi chân đang đau mỏi và đoạn đường dài dằng dặc, đi mãi đi mãi mới được 1km; cùng chia sẻ với nhau miếng bánh, từng ngụm nước; cùng nhau vượt qua rừng thông xanh ngắt, ngắm ruộng bậc thang, cùng lội suối, nhìn hoàng hôn khuất dần sau núi hay dừng chân nghỉ ở cổng trời nơi có cây phong đang mùa rút lá vàng, đỏ cùng mùi thơm đặc trưng của gỗ pơ mu. Một cảm nhận rất khác về mùa thu của núi rừng.
    Đi bộ mệt nhưng rất thú vị.

  4. The Following 6 Users Say Thank You to eMông For This Useful Post:

    camhap (10-09-2014), Casper_HN (09-09-2014), hung (10-09-2014), Mộc miên (09-09-2014), Na chín (09-09-2014), vnpcworld (09-09-2014)

  5. #3
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts
    Lần đầu bị "thuốc" - Cường Lee

    Phần 1
    Quả thực cho đến giờ phút này, khi đã có nguyên một ngày để ăn bù và ngủ bù lấy lại sức khoẻ, cũng như đầu óc minh mẫn tỉnh tao ,tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời làm thế nào tôi có thể thực hiện được cái việc điên rồ vừa qua … Chinh phục CHẾ TẠO – MÙ CĂNG CHẢI – Nơi được mệnh danh là một trong Tứ Đại Tử Địa, nơi mà theo như lời các anh chị đi trước chém lại là chỉ cần nghe tên thôi thì dân phượt thứ thiệt cũng phải lắc đầu ngán ngẩm về độ xương xẩu của nó.Muốn chinh phục được CHẾ TẠO chúng tôi phải leo qua 35km đường đèo ,vượt qua ít nhất 5 ngọn núi ,đặc biệt là phải vượt qua ngọn cao nhất là cổng trời rừng Cây Phong với độ cao 2000m so với mặt nước biển. Ở nơi đó có các em học sinh trường mầm non và tiểu học Dân Tộc NộiTrú xã Chế Tạo, huyện Mù Căng Chải, chắc hẳn giờ đây với các em đang hướng ánh mắt trong veo đang từng ngày trông ngóng chúng tôi đến để cùng hoà vào niềm vui khai trường và tết Trung Thu. Tôi Và Chiếc Xe Đạp.
    Với lòng háo hức, sự quyết tâm căng đét ,chúng tôi khởi hành từ trung tâm huyện Mù Căng Chải vào lúc 8h30 phút sáng để chinh phục thử thách đầu tiên là 8km đường đèo được chải bê tông.Đoạn đường này hẹp tới mức nếu một chiếc xe đạp muốn tránh đường một chiếc ô tô ngược chiều thì phải cố gắng đứng sang phần lề đường đất áp sát với vách núi hiểm trở nhìn thẳng xuống ruộng bậc thang xanh ngắt, với độ dốc trên 13% cùng với những khúc cua tay áo chỉ có lên mà chẳng có xuống, thì tất nhiên những chân đạp mới như tôi chẳng thể nào mà ngồi lên xe đạp thong dong như đang lượn lờ show hàng ở Hồ Tây được. Vậy là tôi đã nhận được sự ưu tiên nhất định bởi sự trợ giúp của anh em đi xe máy trong đoàn chiếu cố cho 2km đầu tiên gọi là vừa dằn mặt vừa mơn trớn
    Thế rồi việc gì đến cũng phải đến, tôi hoàn toàn làm chủ với chiếc xe đạp của mình giữa cái nắng gắt cuối hè còn sót lại , mồ hôi bắt đầu đổ, bắp chân bắt đầu có dấu hiệu căng cứng ở 200m đầu tiên mà tôi ngỡ như mình đã đi được hai chục cây rồi vậy. Tôi bắt đầu hiểu ra bài học đầu tiên của mình cho những hành trình xe đạp thế này đó là việc KHỞI ĐỘNG, giá như trước lúc lên đường tôi chịu khó đứng khời động một chút như mọi khi tôi vẫn làm trước khi bước vào những set tennis thì có lẽ giờ này tôi đã không phải đứng nghỉ và ném ánh mắt cay cú vào một số bạn Con Gái cùng đoàn đi bộ VƯỢT QUA MẶT TÔI….. Và rồi tôi cũng đã chinh phục được 8km đầu tiên ấy với những suy nghĩ về sự khó khăn không hề nhẹ trước mắt thoáng qua trong đầu. Tôi bắt đầu hưởng thụ thành quả của mình bằng 2 thanh kẹo Snickers và nước, tôi bắt đầu chém tưng bừng với anh em trong đoàn về thành tích phi thường tôi vừa đạt được, chợt nghĩ tới nhưng người ở nhà thì tôi phát hiện ra điện thoại … Đã Ngoài Vùng Phủ Sóng.
    Tôi bắt đầu đổ đèo xuống điểm tập kết tiếp theo của đoàn là Háng Giàng với đoạn đường 4km trải bê tông, tôi biết rằng phong cảnh xung quanh mình hiện giờ đang rất đẹp với những ngọn núi hùng vĩ ,những thứ mà ở thành phố nơi tôi sinh sống chẳng thể nào thấy được. Nhưng tôi chẳng bận tâm, vì còn đang mải tập chung cho việc … BÓP PHANH sao cho xe chạy không quá nhanh, và phải tránh những hòn đá dăm lúc nào cũng ẩn hiện trên đường như thách thức vậy. Những cơn gió mát lạnh ập thẳng vào mặt ,luồn vào sau gáy, làm cái dây mũ bảo hiểm rung lên phần phật… Tôi sung sướng hét toáng vào mặt ông anh cùng đoàn … Sướng quá anh ơi !!! Tưởng thế nào…….. “Bình tĩnh và tập trung đi thằng em, nhìn sang mấy ngọn núi trước mặt kia kìa, thấy con đường ngoằn nghèo kia ko? Đó là con đường ta sẽ đi, và những gì mày đang sướng sẽ là nỗi khổ khi mày quay ra đấy…. “ ông anh cùng đoàn từ tốn hét vào mặt tôi… Ơ… Kệ, sướng cái đã ,đổ đèo anh ơi……. !!!

  6. The Following User Says Thank You to eMông For This Useful Post:

    hung (10-09-2014)

  7. #4
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts
    Lần đầu bị "thuốc" - Cường Lee

    Phần 2
    Tôi khệ nệ đẩy chiếc xe đạp lên dốc ,sau khi đổ hết con đèo sung sướng khi nãy, tôi bắt đầu chợt nhận ra bài học thứ hai trong chuyến đi này đó là tôi mang quá nhiều đồ, một thứ tối kỵ của những người tham gia hành trình kiểu thế này.Chiếc ba lô lỉnh kỉnh với đủ thứ vật dụng tư trang đang làm khó tôi rất nhiều , chiếc xe đạp thì dường như sau khi được nuông chiều bởi vài ki lô mét đổ đèo thì nó .. Éo THÈM LEO DỐC NỮA…. Sự mệt mỏi tăng lên đến cao độ khi tôi đã uống gần hết số nước mình mang theo mà những con dốc trước mắt thì chẳng chịu dừng lại, cứ dốc này nối tiếp dốc kia, tôi tự nhủ với lòng mình cố lên nào tôi ơi, thấy bảo còn hai phần ba quãng đường còn đang ở trước mắt ,mà lại là quãng đường khó đi nhất, may mà trời ko mưa đấy, mọi năm mọi người còn phải đối mặt với những cơn mưa phá tan đường ,muốn dắt còn chẳng dắt nổi cơ, ngã cứ oành oạch.
    Cơn mưa rừng đổ xuống như chút khiến tôi chẳng kịp suy nghĩ nên che cho mình trước hay che cho balo đang buộc trên xe trước.Tôi tiếp tục hành trình đẩy xe với 20km dốc xổ trước mắt, nước mưa lẫn mồ hôi khiến tôi ướt nhẹp từ trong ra ngoài. Tôi bắt đầu cảm nhận và tự oán trách mình khi thấy rằng mình là gánh nặng cho đoàn khi có anh chị em hỗ trợ đẩy cái xe chở đầy đồ cùng tôi lên dốc đá, tôi ước gì mình ko mang nhiều đồ đến thế.
    Hiện ra trước mắt chúng tôi là con dốc nhỏ, trời cũng bắt đầu ngừng mưa, chúng tôi quyết định dừng lại ven đường ăn trưa. Nào là cơm nắm, ruốc, muối vừng cùng với sữa tươi tôi cho hết vào bụng như thể đây là những món sơn hào hải vị thường nằm chềnh ễnh trên Menu của những khách sạn sang trọng mà tôi hay ngắm nhìn thật lâu rồi quyết định ăn vào dịp khác trong những chuyến công tác trước đây vậy.
    Với quan điểm đoạn nào ko đi được thì dắt, đoạn nào đi được ta cũng … DẮT , vì hết sức mất rồi,chúng tôi chinh phục điểm đến tiếp theo là đỉnh rừng Phong, khi trời lại bắt đầu đổ mưa, mưa rừng ở đâu lại có cái thể loại vừa mưa vừa nắng ,ở trong thì lạnh mà ngoài thì nóng….. Mọi người tưng bừng chụp ảnh ,cười nói chúc mừng nhau khi chúng tôi tới được cổng trời rừng Phong ,một đỉnh cao nhất ở MCC với độ cao 2000m khi đồng hồ đã điểm 5h chiều .Còn tôi thì đứng đăm chiêu nhìn con dốc phia trước niềm vui và nỗi lo trời tối hiện về, trước mắt còn đến hơn 10km nữa cơ mà .
    Tôi đổ đèo mà trong lòng chẳng được sung sướng như nhưng con đèo đã qua vì đường quá trơn và nhiều bùn. Chiếc xe của tôi ngã bổ nhào và chân trái thì chuột rút cứng người. Vị mặn của mồ hôi pha lẫn nước mưa hoà vào vị tanh tanh của bùn đất tan trong mồm tôi đắng ngắt. Tay ôm cái chân trái đang bị rút cứng đờ, tôi bắt đầu nhớ về căn phòng ngủ thân quen với chiếc giường mà tôi luôn cho rằng thiết kế không chuẩn khiến tôi bực mình khi luôn bị vấp chân vào nó, tôi nhớ vợ tôi ,người luôn cằn nhằn vì những việc cỏn con , tôi nhớ đứa con gái nghịch như quỷ luôn phá đám giằng điện thoại mỗi khi tôi lướt phây búc, tôi nhớ giây phút nhâm nhi cốc soda chanh mát lạnh trên tay, và cả cái vòi hoa sen hỏng luôn nhả nước giật cục khiến tôi bao lần muốn đập bỏ .Những điều tưởng chừng như rất đỗi giản dị đó , những điều đôi khi khiến tôi phiền lòng đó, giờ đây lại là ước mơ thèm khát mà tôi muốn được hưởng thụ. Dù sao cũng phải rút ra một bài học gì đó chứ nhỉ, đó là HÃY HẠ THẤP YÊN XUỐNG KHI ĐỔ ĐÈO.

  8. The Following User Says Thank You to eMông For This Useful Post:

    hung (10-09-2014)

  9. #5
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts
    Lần đầu bị "thuốc" - Cường Lee

    Phần 3
    Người ta nói chinh phục Chế Tạo là một trải nghiệm tuyệt vời trong cuộc đời ai may mắn có được, cá nhân tôi thì không cho rằng như vậy. Thử thách này đã chạm đến giới hạn chịu đựng của con người , nhất là những người như tôi, có cuộc sống thảnh thơi khi ở nhà có cơm bưng nước rót, ra đường bước một chân là lên ô tô. Tôi chinh phục 4km cuối cùng của chặng đường với nỗi kinh hoàng như vậy. Tôi đổ đèo một mình vì khi nãy do quên cái máy ảnh ở ngã ba ,phải quay lại lấy nên bị tách đoàn, tôi là người cuối cùng trong đoàn xe đạp còn sót lại, phía sau tôi khoảng 2km còn vài đoàn đi bộ đang lê lết. Tôi vẫn nhớ mọi người luôn nhắc những km đèo cuối rất nguy hiểm vì đoạn đường này toàn đá răm, nhưng giờ tôi đâu còn giữ được cái đầu lạnh để quan tâm đến điều đó. Tôi lao về phía trước ,chạy đua với mặt trăng, trăng lên cao bao nhiêu tôi lao nhanh bấy nhiêu, tôi chợt nhận ra mình đổ đèo không đến nỗi tệ cho đến khi trời đã thực sự tối. Tôi vội vã rút chiếc đèn pin trong ba lô ra và lắp vào xe, ít ai tưởng tượng được rằng chiếc đèn pin này là vật dụng tôi cho vào ba lô cuối cùng sau những quần áo, túi ngủ, và trăm thứ bà rằng khác, mà cũng không ngờ là chính Bố tôi là người đưa tôi chiếc đèn pin này và nói cố gắng mang theo phòng khi cần đến. Một bài học nữa đc rút ra đó là CHỈ NÊN MANG THEO NHỮNG THỨ THỰC SỰ CẦN THIẾT.
    Một mình một xe đạp trong rừng sâu, trăng rằm cao ngất toả ánh sáng nhờ nhờ xuống vách núi và những rặng cây cổ thụ làm chúng trông như những hình thù kỳ quái mà quen thuộc tôi vẫn thường xem trong những bộ phim trước đây.Trong khi đủ mọi loại âm thanh của cây, của thú rừng và côn trùng đang rít lên bên tai tôi thì đằng sau chiếc ba lô quái ác lại đang tuột một dây quẹt vào bánh xe phành phạch như có ai đó đang giữ tôi lại vậy. Những âm thanh đó mỗi lúc một to, tôi lao về phía trước như một kẻ mất trí… Tôi Sợ MA. Tôi bắt đầu nguyền rủa kẻ nào đã đưa tôi đến đây , tôi nguyền rủa cái phút điên rồ khi tôi quyết định đăng ký tham gia chương trình này …. Cho đến khi xe dừng lại ở chân núi, và tôi biết rằng trước mắt mình còn khoảng 2km leo dốc nữa mới tới. Tôi ngồi phịch xuống , trấn tĩnh lại vì biết rằng chẳng thể còn đường lùi nữa, CỨ ĐI ẮT SẼ PHẢI ĐẾN, điều ước nhỏ nhoi nhất của tôi lúc này là gặp được ai đó trong đoàn, để tôi tan đi nỗi sợ hãi này. Tôi lại khệ nệ đẩy xe lên dốc cho đến khi gặp được một bạn cùng đoàn , một bạn gái duy nhất trong đoàn đạp xe, chẳng đèn pin cũng chẳng nhiều tư trang như tôi nhưng lại rất bình tĩnh và thong dong. Tôi như được tìm thêm sức mạnh ,chúng tôi cười trong nước mắt khi gặp được nhau giữa cái hoàn cảnh éo le thế này và từ từ leo những con dốc cuối cùng. Khi chúng tôi lê được chiếc xe đạp vào làng thì cũng là lúc đòng hồ điểm 9h tối. Và tôi biết rằng thành viên cuối cùng trong đoàn đi bộ vào đến làng là lúc 10h tối.

    Xã Chế Tạo là một xã nghèo và heo hút của huyện Mù Căng Chải tỉnh miền núi Yên Bái, với độ cao 1250m so với mặt nước biển. Ở đây có trường tiểu học dân tộc nội trú của Huyện, điều kiện ăn ở và học hành của các em ở đây vô cùng khó khăn và thiếu thốn luôn cần những bàn tay góp sức của những tấm lòng hảo tâm. Năm nay chúng tôi lên đây để thực hiện kế hoạch ƯƠM MẦM ƯỚC MƠ cho các em, chúng tôi thành lập 1 thư viện nhỏ với các loại sách và truyện tranh, chúng tôi thực hiện kế hoạch xây nhà vệ sinh cho trường học nơi các em đang sinh sống và học tập. Chúng tôi có nguyên một ngày hôm sau để cùng các em vui chơi, ca hát, và tổ chức một đêm trung thu đầy ý nghĩa cho các em với bao phần quà của các tấm lòng hảo tâm từ Hà Nội mà tận tay chúng tôi mang lên. Nhìn những ánh mắt trong trẻo, tiếng cười nói giòn tan cuả các em ,bao nhiêu mệt mỏi muộn phiền của chuyến hành xác hôm trước như đã tan biến trong tôi. Cảm nhận và ấn tượng của tôi với các em thì sâu đậm lắm, chắc cả cuộc đời này tôi cũng không bao giờ quên được, chắc chắn tôi sẽ viết về những cảm nghĩ này một cách tỉ mỉ và sâu sắc hơn trong bài viết sau.

  10. The Following User Says Thank You to eMông For This Useful Post:

    hung (10-09-2014)

  11. #6
    Phát ngôn viên eMông Group eMông's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    3,054
    Thanks
    1,044
    Thanked 3,363 Times in 1,075 Posts
    Lần đầu bị "thuốc" - Cường Lee

    Phần 4
    Ngày thứ 3 cũng là ngày cuối cùng chúng tôi ở Chế Tạo, sau khi làm lễ trao phần thưởng và quà cho các em học sinh giỏi năm vừa qua, bàn giao tủ y tế và thư viện cho nhà trường chúng tôi bắt đầu trở về xuôi. Quãng đường 35km phía trước chẳng còn là thách thức với tôi nữa, tôi cũng chẳng phải vội vàng đuổi theo thời gian, chúng tôi thong dong trên xe và hưởng thụ nước suối, táo mèo và cả tiếng chim hót ríu rít ven đường như muốn chào tạm biệt chúng tôi vậy.Rừng Phong hôm nay sao đẹp quá, những cánh hoa Phong đỏ ối mà trước đây tôi chỉ có dịp xem trên lá cờ Canada ,nhưng giờ nó đã nằm gọn trên bàn tay tôi rất thật rất xinh. Một điều đặc biệt ở cổng trời Rừng Phong mà ai đi qua cũng cảm nhận được đó là những cơn gió mát lạnh , khiến cho tôi lần đầu cảm nhận được cảm giác trời không mưa cũng phải…. mặc áo mưa… chúng tôi ăn trưa ở đó.
    Tôi đổ đèo và không quên ngắm nhìn những thang ruộng của đồng bào dân tộc ngay dưới chân núi , những ngọn núi hùng vĩ và bao la, tôi cảm nhận về đất nước tươi đẹp nơi mình đã sinh ra, những cảm nhận mà lúc đến tôi chưa kịp hưởng thụ. Tôi bắt đầu đóng vai một chân đạp đổ đèo chuyên nghiệp với những khúc cua tay áo rê bánh sau một cách tinh nghịch. Chúng tôi dừng lại ven đường úp mặt vào dòng suối trong mát lạnh ,uống nước và nhóm lửa để thưởng thức mùi thơm ngai ngái gỗ Pơ Mu… làm sao tôi có thể xoá được phần ký ức này trong đầu tôi được.
    Tôi đổ xuống chân đèo 8km khi mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng cuối cùng đỏ ối xuyên qua vách núi và bìa rừng bên trái trải dài xuống ruộng lúa tạo nên một khung cảnh hoàng hôn MCC vô cùng đẹp mắt . Hương thơm bếp cơm gạo mới những nhà ven đường gặt sớm phảng phất rồi xộc thẳng vào khứu giác của mình khi nhìn thấy biển báo HMCC 1km, và đồng hồ chỉ 6h15’. Chúng tôi đã kết thúc chuyến đi đầy ý nghĩa này với một buổi chiều nhẹ nhàng và hết đỗi nên thơ như vậy.
    Xin hẹn gặp lại nhé Chế Tạo, năm sau tôi chắc chắn vẫn sẽ về đây , về để được hưởng thụ những cảm giác khó quên như những ngày qua, về để lại được cảm phục những anh chị em trong đoàn đi hôm nay. Tôi thực sự muốn gửi lời cảm phục cho ý chí và tình cảm của tất cả anh chị em trong đoàn. Xin cảm ơn mọi người !

    Chân dung tác giả:

  12. The Following 3 Users Say Thank You to eMông For This Useful Post:

    Cu Tuấn (09-09-2014), hung (10-09-2014), Mộc miên (09-09-2014)

  13. #7
    Mông dân dự bị CuongLee's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2014
    Bài viết
    30
    Thanks
    57
    Thanked 44 Times in 15 Posts
    Cho em xin đăng bài chia sẻ về cảm xúc chuyến đi vừa rồi cả nhà nhé . Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc ạ ))

    Quả thực cho đến giờ phút này, khi đã có nguyên một ngày để ăn bù và ngủ bù lấy lại sức khoẻ, cũng như đầu óc minh mẫn tỉnh tao ,tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời làm thế nào tôi có thể thực hiện được cái việc điên rồ vừa qua … Chinh phục CHẾ TẠO – MÙ CĂNG CHẢI – Nơi được mệnh danh là một trong Tứ Đại Tử Địa, nơi mà theo như lời các anh chị đi trước chém lại là chỉ cần nghe tên thôi thì dân phượt thứ thiệt cũng phải lắc đầu ngán ngẩm về độ xương xẩu của nó.Muốn chinh phục được CHẾ TẠO chúng tôi phải leo qua 35km đường đèo ,vượt qua ít nhất 5 ngọn núi ,đặc biệt là phải vượt qua ngọn cao nhất là cổng trời rừng Cây Phong với độ cao 2000m so với mặt nước biển. Ở nơi đó có các em học sinh trường mầm non và tiểu học Dân Tộc NộiTrú xã Chế Tạo, huyện Mù Căng Chải, chắc hẳn giờ đây với các em đang hướng ánh mắt trong veo đang từng ngày trông ngóng chúng tôi đến để cùng hoà vào niềm vui khai trường và tết Trung Thu. Tôi Và Chiếc Xe Đạp.
    Với lòng háo hức, sự quyết tâm căng đét ,chúng tôi khởi hành từ trung tâm huyện Mù Căng Chải vào lúc 8h30 phút sáng để chinh phục thử thách đầu tiên là 8km đường đèo được chải bê tông.Đoạn đường này hẹp tới mức nếu một chiếc xe đạp muốn tránh đường một chiếc ô tô ngược chiều thì phải cố gắng đứng sang phần lề đường đất áp sát với vách núi hiểm trở nhìn thẳng xuống ruộng bậc thang xanh ngắt, với độ dốc trên 13% cùng với những khúc cua tay áo chỉ có lên mà chẳng có xuống, thì tất nhiên những chân đạp mới như tôi chẳng thể nào mà ngồi lên xe đạp thong dong như đang lượn lờ show hàng ở Hồ Tây được. Vậy là tôi đã nhận được sự ưu tiên nhất định bởi sự trợ giúp của anh em đi xe máy trong đoàn chiếu cố cho 2km đầu tiên gọi là vừa dằn mặt vừa mơn trớn ☺
    Thế rồi việc gì đến cũng phải đến, tôi hoàn toàn làm chủ với chiếc xe đạp của mình giữa cái nắng gắt cuối hè còn sót lại , mồ hôi bắt đầu đổ, bắp chân bắt đầu có dấu hiệu căng cứng ở 200m đầu tiên mà tôi ngỡ như mình đã đi được hai chục cây rồi vậy. Tôi bắt đầu hiểu ra bài học đầu tiên của mình cho những hành trình xe đạp thế này đó là việc KHỞI ĐỘNG, giá như trước lúc lên đường tôi chịu khó đứng khời động một chút như mọi khi tôi vẫn làm trước khi bước vào những set tennis thì có lẽ giờ này tôi đã không phải đứng nghỉ và ném ánh mắt cay cú vào một số bạn Con Gái cùng đoàn đi bộ VƯỢT QUA MẶT TÔI….. Và rồi tôi cũng đã chinh phục được 8km đầu tiên ấy với những suy nghĩ về sự khó khăn không hề nhẹ trước mắt thoáng qua trong đầu. Tôi bắt đầu hưởng thụ thành quả của mình bằng 2 thanh kẹo Snickers và nước, tôi bắt đầu chém tưng bừng với anh em trong đoàn về thành tích phi thường tôi vừa đạt được, chợt nghĩ tới nhưng người ở nhà thì tôi phát hiện ra điện thoại … Đã Ngoài Vùng Phủ Sóng.
    Tôi bắt đầu đổ đèo xuống điểm tập kết tiếp theo của đoàn là Háng Giàng với đoạn đường 4km trải bê tông, tôi biết rằng phong cảnh xung quanh mình hiện giờ đang rất đẹp với những ngọn núi hùng vĩ ,những thứ mà ở thành phố nơi tôi sinh sống chẳng thể nào thấy được. Nhưng tôi chẳng bận tâm, vì còn đang mải tập chung cho việc … BÓP PHANH sao cho xe chạy không quá nhanh, và phải tránh những hòn đá dăm lúc nào cũng ẩn hiện trên đường như thách thức vậy. Những cơn gió mát lạnh ập thẳng vào mặt ,luồn vào sau gáy, làm cái dây mũ bảo hiểm rung lên phần phật… Tôi sung sướng hét toáng vào mặt ông anh cùng đoàn … Sướng quá anh ơi !!! Tưởng thế nào…….. “Bình tĩnh và tập trung đi thằng em, nhìn sang mấy ngọn núi trước mặt kia kìa, thấy con đường ngoằn nghèo kia ko? Đó là con đường ta sẽ đi, và những gì mày đang sướng sẽ là nỗi khổ khi mày quay ra đấy…. “ ông anh cùng đoàn từ tốn hét vào mặt tôi… Ơ… Kệ, sướng cái đã ,đổ đèo anh ơi……. !!!
    Tôi khệ nệ đẩy chiếc xe đạp lên dốc ,sau khi đổ hết con đèo sung sướng khi nãy, tôi bắt đầu chợt nhận ra bài học thứ hai trong chuyến đi này đó là tôi mang quá nhiều đồ, một thứ tối kỵ của những người tham gia hành trình kiểu thế này.Chiếc ba lô lỉnh kỉnh với đủ thứ vật dụng tư trang đang làm khó tôi rất nhiều , chiếc xe đạp thì dường như sau khi được nuông chiều bởi vài ki lô mét đổ đèo thì nó .. Éo THÈM LEO DỐC NỮA…. Sự mệt mỏi tăng lên đến cao độ khi tôi đã uống gần hết số nước mình mang theo mà những con dốc trước mắt thì chẳng chịu dừng lại, cứ dốc này nối tiếp dốc kia, tôi tự nhủ với lòng mình cố lên nào tôi ơi, thấy bảo còn hai phần ba quãng đường còn đang ở trước mắt ,mà lại là quãng đường khó đi nhất, may mà trời ko mưa đấy, mọi năm mọi người còn phải đối mặt với những cơn mưa phá tan đường ,muốn dắt còn chẳng dắt nổi cơ, ngã cứ oành oạch.
    Cơn mưa rừng đổ xuống như chút khiến tôi chẳng kịp suy nghĩ nên che cho mình trước hay che cho balo đang buộc trên xe trước.Tôi tiếp tục hành trình đẩy xe với 20km dốc xổ trước mắt, nước mưa lẫn mồ hôi khiến tôi ướt nhẹp từ trong ra ngoài. Tôi bắt đầu cảm nhận và tự oán trách mình khi thấy rằng mình là gánh nặng cho đoàn khi có anh chị em hỗ trợ đẩy cái xe chở đầy đồ cùng tôi lên dốc đá, tôi ước gì mình ko mang nhiều đồ đến thế.
    Hiện ra trước mắt chúng tôi là con dốc nhỏ, trời cũng bắt đầu ngừng mưa, chúng tôi quyết định dừng lại ven đường ăn trưa. Nào là cơm nắm, ruốc, muối vừng cùng với sữa tươi tôi cho hết vào bụng như thể đây là những món sơn hào hải vị thường nằm chềnh ễnh trên Menu của những khách sạn sang trọng mà tôi hay ngắm nhìn thật lâu rồi quyết định ăn vào dịp khác trong những chuyến công tác trước đây vậy.
    Với quan điểm đoạn nào ko đi được thì dắt, đoạn nào đi được ta cũng … DẮT , vì hết sức mất rồi,chúng tôi chinh phục điểm đến tiếp theo là đỉnh rừng Phong, khi trời lại bắt đầu đổ mưa, mưa rừng ở đâu lại có cái thể loại vừa mưa vừa nắng ,ở trong thì lạnh mà ngoài thì nóng….. Mọi người tưng bừng chụp ảnh ,cười nói chúc mừng nhau khi chúng tôi tới được cổng trời rừng Phong ,một đỉnh cao nhất ở MCC với độ cao 2000m khi đồng hồ đã điểm 5h chiều .Còn tôi thì đứng đăm chiêu nhìn con dốc phia trước niềm vui và nỗi lo trời tối hiện về, trước mắt còn đến hơn 10km nữa cơ mà .
    Tôi đổ đèo mà trong lòng chẳng được sung sướng như nhưng con đèo đã qua vì đường quá trơn và nhiều bùn. Chiếc xe của tôi ngã bổ nhào và chân trái thì chuột rút cứng người. Vị mặn của mồ hôi pha lẫn nước mưa hoà vào vị tanh tanh của bùn đất tan trong mồm tôi đắng ngắt. Tay ôm cái chân trái đang bị rút cứng đờ, tôi bắt đầu nhớ về căn phòng ngủ thân quen với chiếc giường mà tôi luôn cho rằng thiết kế không chuẩn khiến tôi bực mình khi luôn bị vấp chân vào nó, tôi nhớ vợ tôi ,người luôn cằn nhằn vì những việc cỏn con , tôi nhớ đứa con gái nghịch như quỷ luôn phá đám giằng điện thoại mỗi khi tôi lướt phây búc, tôi nhớ giây phút nhâm nhi cốc soda chanh mát lạnh trên tay, và cả cái vòi hoa sen hỏng luôn nhả nước giật cục khiến tôi bao lần muốn đập bỏ .Những điều tưởng chừng như rất đỗi giản dị đó , những điều đôi khi khiến tôi phiền lòng đó, giờ đây lại là ước mơ thèm khát mà tôi muốn được hưởng thụ. Dù sao cũng phải rút ra một bài học gì đó chứ nhỉ, đó là HÃY HẠ THẤP YÊN XUỐNG KHI ĐỔ ĐÈO.

    Người ta nói chinh phục Chế Tạo là một trải nghiệm tuyệt vời trong cuộc đời ai may mắn có được, cá nhân tôi thì không cho rằng như vậy. Thử thách này đã chạm đến giới hạn chịu đựng của con người , nhất là những người như tôi, có cuộc sống thảnh thơi khi ở nhà có cơm bưng nước rót, ra đường bước một chân là lên ô tô. Tôi chinh phục 4km cuối cùng của chặng đường với nỗi kinh hoàng như vậy. Tôi đổ đèo một mình vì khi nãy do quên cái máy ảnh ở ngã ba ,phải quay lại lấy nên bị tách đoàn, tôi là người cuối cùng trong đoàn xe đạp còn sót lại, phía sau tôi khoảng 2km còn vài đoàn đi bộ đang lê lết. Tôi vẫn nhớ mọi người luôn nhắc những km đèo cuối rất nguy hiểm vì đoạn đường này toàn đá răm, nhưng giờ tôi đâu còn giữ được cái đầu lạnh để quan tâm đến điều đó. Tôi lao về phía trước ,chạy đua với mặt trăng, trăng lên cao bao nhiêu tôi lao nhanh bấy nhiêu, tôi chợt nhận ra mình đổ đèo không đến nỗi tệ cho đến khi trời đã thực sự tối. Tôi vội vã rút chiếc đèn pin trong ba lô ra và lắp vào xe, ít ai tưởng tượng được rằng chiếc đèn pin này là vật dụng tôi cho vào ba lô cuối cùng sau những quần áo, túi ngủ, và trăm thứ bà rằng khác, mà cũng không ngờ là chính Bố tôi là người đưa tôi chiếc đèn pin này và nói cố gắng mang theo phòng khi cần đến. Một bài học nữa đc rút ra đó là CHỈ NÊN MANG THEO NHỮNG THỨ THỰC SỰ CẦN THIẾT.
    Một mình một xe đạp trong rừng sâu, trăng rằm cao ngất toả ánh sáng nhờ nhờ xuống vách núi và những rặng cây cổ thụ làm chúng trông như những hình thù kỳ quái mà quen thuộc tôi vẫn thường xem trong những bộ phim trước đây.Trong khi đủ mọi loại âm thanh của cây, của thú rừng và côn trùng đang rít lên bên tai tôi thì đằng sau chiếc ba lô quái ác lại đang tuột một dây quẹt vào bánh xe phành phạch như có ai đó đang giữ tôi lại vậy. Những âm thanh đó mỗi lúc một to, tôi lao về phía trước như một kẻ mất trí… Tôi Sợ MA. Tôi bắt đầu nguyền rủa kẻ nào đã đưa tôi đến đây , tôi nguyền rủa cái phút điên rồ khi tôi quyết định đăng ký tham gia chương trình này …. Cho đến khi xe dừng lại ở chân núi, và tôi biết rằng trước mắt mình còn khoảng 2km leo dốc nữa mới tới. Tôi ngồi phịch xuống , trấn tĩnh lại vì biết rằng chẳng thể còn đường lùi nữa, CỨ ĐI ẮT SẼ PHẢI ĐẾN, điều ước nhỏ nhoi nhất của tôi lúc này là gặp được ai đó trong đoàn, để tôi tan đi nỗi sợ hãi này. Tôi lại khệ nệ đẩy xe lên dốc cho đến khi gặp được một bạn cùng đoàn , một bạn gái duy nhất trong đoàn đạp xe, chẳng đèn pin cũng chẳng nhiều tư trang như tôi nhưng lại rất bình tĩnh và thong dong. Tôi như được tìm thêm sức mạnh ,chúng tôi cười trong nước mắt khi gặp được nhau giữa cái hoàn cảnh éo le thế này và từ từ leo những con dốc cuối cùng. Khi chúng tôi lê được chiếc xe đạp vào làng thì cũng là lúc đòng hồ điểm 9h tối. Và tôi biết rằng thành viên cuối cùng trong đoàn đi bộ vào đến làng là lúc 10h tối.

    Xã Chế Tạo là một xã nghèo và heo hút của huyện Mù Căng Chải tỉnh miền núi Yên Bái, với độ cao 1250m so với mặt nước biển. Ở đây có trường tiểu học dân tộc nội trú của Huyện, điều kiện ăn ở và học hành của các em ở đây vô cùng khó khăn và thiếu thốn luôn cần những bàn tay góp sức của những tấm lòng hảo tâm. Năm nay chúng tôi lên đây để thực hiện kế hoạch ƯƠM MẦM ƯỚC MƠ cho các em, chúng tôi thành lập 1 thư viện nhỏ với các loại sách và truyện tranh, chúng tôi thực hiện kế hoạch xây nhà vệ sinh cho trường học nơi các em đang sinh sống và học tập. Chúng tôi có nguyên một ngày hôm sau để cùng các em vui chơi, ca hát, và tổ chức một đêm trung thu đầy ý nghĩa cho các em với bao phần quà của các tấm lòng hảo tâm từ Hà Nội mà tận tay chúng tôi mang lên. Nhìn những ánh mắt trong trẻo, tiếng cười nói giòn tan cuả các em ,bao nhiêu mệt mỏi muộn phiền của chuyến hành xác hôm trước như đã tan biến trong tôi. Cảm nhận và ấn tượng của tôi với các em thì sâu đậm lắm, chắc cả cuộc đời này tôi cũng không bao giờ quên được, chắc chắn tôi sẽ viết về những cảm nghĩ này một cách tỉ mỉ và sâu sắc hơn trong bài viết sau.

    Ngày thứ 3 cũng là ngày cuối cùng chúng tôi ở Chế Tạo, sau khi làm lễ trao phần thưởng và quà cho các em học sinh giỏi năm vừa qua, bàn giao tủ y tế và thư viện cho nhà trường chúng tôi bắt đầu trở về xuôi. Quãng đường 35km phía trước chẳng còn là thách thức với tôi nữa, tôi cũng chẳng phải vội vàng đuổi theo thời gian, chúng tôi thong dong trên xe và hưởng thụ nước suối, táo mèo và cả tiếng chim hót ríu rít ven đường như muốn chào tạm biệt chúng tôi vậy.Rừng Phong hôm nay sao đẹp quá, những cánh hoa Phong đỏ ối mà trước đây tôi chỉ có dịp xem trên lá cờ Canada ,nhưng giờ nó đã nằm gọn trên bàn tay tôi rất thật rất xinh. Một điều đặc biệt ở cổng trời Rừng Phong mà ai đi qua cũng cảm nhận được đó là những cơn gió mát lạnh , khiến cho tôi lần đầu cảm nhận được cảm giác trời không mưa cũng phải…. mặc áo mưa… chúng tôi ăn trưa ở đó.
    Tôi đổ đèo và không quên ngắm nhìn những thang ruộng của đồng bào dân tộc ngay dưới chân núi , những ngọn núi hùng vĩ và bao la, tôi cảm nhận về đất nước tươi đẹp nơi mình đã sinh ra, những cảm nhận mà lúc đến tôi chưa kịp hưởng thụ. Tôi bắt đầu đóng vai một chân đạp đổ đèo chuyên nghiệp với những khúc cua tay áo rê bánh sau một cách tinh nghịch. Chúng tôi dừng lại ven đường úp mặt vào dòng suối trong mát lạnh ,uống nước và nhóm lửa để thưởng thức mùi thơm ngai ngái gỗ Pơ Mu… làm sao tôi có thể xoá được phần ký ức này trong đầu tôi được.
    Tôi đổ xuống chân đèo 8km khi mặt trời bắt đầu chiếu những tia nắng cuối cùng đỏ ối xuyên qua vách núi và bìa rừng bên trái trải dài xuống ruộng lúa tạo nên một khung cảnh hoàng hôn MCC vô cùng đẹp mắt . Hương thơm bếp cơm gạo mới những nhà ven đường gặt sớm phảng phất rồi xộc thẳng vào khứu giác của mình khi nhìn thấy biển báo HMCC 1km, và đồng hồ chỉ 6h15’. Chúng tôi đã kết thúc chuyến đi đầy ý nghĩa này với một buổi chiều nhẹ nhàng và hết đỗi nên thơ như vậy.
    Xin hẹn gặp lại nhé Chế Tạo, năm sau tôi chắc chắn vẫn sẽ về đây , về để được hưởng thụ những cảm giác khó quên như những ngày qua, về để lại được cảm phục những anh chị em trong đoàn đi hôm nay. Tôi thực sự muốn gửi lời cảm phục cho ý chí và tình cảm của tất cả anh chị em trong đoàn. Xin cảm ơn mọi người !

  14. The Following 6 Users Say Thank You to CuongLee For This Useful Post:

    camhap (10-09-2014), Casper_HN (09-09-2014), eMông (19-09-2014), flamencol78 (11-09-2014), hung (10-09-2014), Mộc miên (09-09-2014)

  15. #8
    Moderator biahoi's Avatar
    Ngày tham gia
    Jun 2014
    Bài viết
    223
    Thanks
    65
    Thanked 148 Times in 73 Posts
    Sau chuyến Thạch Lâm thì em thấy chuyến này cứ thiếu thiếu ....

  16. #9
    Mông dân Cu Tuấn's Avatar
    Ngày tham gia
    Apr 2014
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    143
    Thanks
    193
    Thanked 318 Times in 83 Posts
    Chia sẻ cảm xúc của đội xe máy

    Phần I
    Quay lại Chế Tạo 2 lần trong vòng 2 tháng, có lẽ tôi là một trong số ít người đã được trải nghiệm đầy đủ cả 3 cách di chuyển: xe đạp, đi bộ và xe máy... à không, chính xác là 5 chứ, dắt xe đạp và đẩy xe máy nữa cơ mà Lần này đoàn đi chủ yếu là xe đạp và đi bộ nên tôi sẽ chia sẻ cảm xúc đi Chế Tạo bằng xe máy.

    Đoàn xe máy chúng tôi di chuyển từ Hà Nội đi MCC chiều ngày thứ 5 gồm 3 xe máy và là lần đầu tiên đi đường dài cùng với nhau, thậm chí Lâm Hâm là người tôi mới gặp lần đầu. 6 người đi xe máy nhưng có tới 4 người đến tiễn: È É, Zán và 2 người nữa tôi không biết là ai. É có vẻ khá lo lắng với cái đoàn xe mới được thành lập và có vẻ chẳng có sự gắn kết nào cả, nhưng rồi chúng tôi vẫn phải lên đường thẳng hướng quốc lộ 32, trong một buổi chiều đẹp trời và chút nắng dịu nhẹ của buổi chiều đầu thu khiến tâm trạng ai cũng thoải mái và háo hức. Một cảm giác hoàn toàn tự do ngay từ những km đầu tiên. Chúng tôi bỏ lại Hà Nội, bỏ lại phố phường, bỏ lại công việc riêng ở phía sau để cùng hướng về một mục tiêu phía trước: đoạn đường 300km đến Mù Cang Chải. Đoàn xe máy di chuyển cùng nhau gắn kết và nhẹ nhàng hệt như cái cách chúng tôi làm việc cùng nhau suốt gần 1 tháng qua trong dự án thư viện Ươm mầm ước mơ, chúng tôi đều đã thở phào nhẹ nhõm khi làm xong giai đoạn chuẩn bị... và giờ đang đi để biến ước mơ thành hiện thực.

    Chúng tôi dừng lại nghỉ ăn tối khi còn cách Nghĩa Lộ 70km, một tin khá vui là xe oto của chị Mộc Miên và xe bán tải của Assmin đang ở ngay phía sau và chúng tôi sẽ hội quân tại Nghĩa Lộ. Đúng như dự định, cả đoàn đến Nghĩa Lộ ăn chè, ngắm trăng, chém gió... và rời Nghĩa Lộ lúc 22h30.

    Đường lên Tú Lệ khá đẹp và còn hơi se lạnh, thiên nhiên ưu đãi chúng tôi bằng ánh trăng và mùi lúa đang dần vào vụ chín, tất nhiên là chẳng thể nhìn thấy gì 2 bên đường ngoại trừ những bóng núi sừng sững và đen ngòm in lên nền trời đêm. Lúc này khá nhiều xe khách bắt đầu vào ra MCC nên tốc độ của cả đoàn bị chậm lại. Đoạn đường đèo đến Tú Lệ bỗng nhiên đông vui nhộn nhịp như thể có một sự kiện hoành tráng nào đó ở MCC sắp được diễn ra chứ không riêng gì chương trình "Về với mắt trong"

    Qua Tú Lệ được vài trăm mét thì xảy ra sự cố nho nhỏ, xe của Lâm Hâm hết xăng và cả đoàn 3 xe máy 2 oto dừng lại dọc đường. Lúc này đã gần 12h đêm và chẳng còn hàng quán nào mở cửa để có thể kiếm được xăng cả. Chỉ còn cách duy nhất là rút xăng của xe khác để đổ sang xe Lâm Hâm, may mắn thay sau một hồi hì hụi thì cũng tháo được xăng xe của Hung Nguyen, và hạnh phúc trào dâng là khi xe của tôi chẳng ai biết cách tháo xăng cả Phía bên kia đường có một nhà còn sáng đèn, Pluto Béo bắt đầu trổ tài quan hệ bằng miệng, lao qua bóng tối chạy sang đường để xin ít xăng nhưng quá đen là ngoài cửa xích một con chó quá to. Dấu Mưa định lấy mấy miếng chân giò trong balo ra để dụ chó nhưng không, Trang Kiu đã ra tay chạy đến hỗ trợ Pluto Béo và dựng cổ được ông chủ nhà đang ngủ dậy để xin xăng. Nhưng đời không như mơ, xe của chủ nhà cũng chẳng còn mấy xăng để cho cả. Pluto và Kiu lại lủi thủi đi về, mọi người rút thêm đc một chai xăng từ xe Hung Nguyen nữa rồi đi tiếp. Đoàn oto cũng bắt kịp và dừng lại. Một cảnh tượng khủng khiếp, toàn bộ con người bước từ oto xuống dật dẹo và xanh xao trông như những thây ma giữa đêm trăng sáng. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng. Cả đoàn đã quá vất vả và vẫn còn phải phơi mình ngoài đường khi bây giờ đã là 1h sáng.

    Giải quyết xong vấn đề xăng xe chúng tôi tiếp tục lên đường, đoàn xe máy xuất phát sớm nhất từ Hà Nội nhưng giờ đã thành chốt đoàn.Đèo Khau Phạ đón chào chúng tôi bằng cái lạnh tê tái và ánh trăng lạnh lẽo có phần đáng sợ. Chúng tôi vẫn bám sát nhau, đèn pha của xe sau chùm lên xe trước cứ thế đi hết Khau Phạ rồi cũng đến được MCC lúc 3h sáng.

    Sự cố nhà nghỉ cũng là một viên sỏi nhỏ thôi, chúng tôi nhanh chóng tìm đc một nhà nghỉ khác và cả đoàn lên phòng chìm vào giấc ngủ.

  17. The Following 5 Users Say Thank You to Cu Tuấn For This Useful Post:

    camhap (10-09-2014), eMông (19-09-2014), hung (10-09-2014), Mộc miên (12-09-2014), Mèo Mập Béo Ú (10-09-2014)

  18. #10
    Mông dân dự bị Kiu's Avatar
    Ngày tham gia
    Apr 2013
    Đang ở
    nowhere
    Bài viết
    209
    Thanks
    180
    Thanked 117 Times in 47 Posts
    câu nói gây ấn tượng nhất của át min Cắp bô là : 6 rưỡi dậy ăn sáng chuẩn bị nhé
    Thực ra câu ý chả làm sao nếu thời điểm nói không phải là gần 4h sáng
    Ngày mai mây vẫn bay, để lại bầu trời cùng tôi theo đuổi
    Không oán thù, không hối hận là một vẻ đẹp đời người

  19. The Following 4 Users Say Thank You to Kiu For This Useful Post:

    camhap (10-09-2014), Casper_HN (10-09-2014), hung (10-09-2014), Mộc miên (12-09-2014)

+ Trả lời Chủ đề

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình